Trung tâm gia sư
TÀI NĂNG

 LÀM SAO ĐỂ GHI NHỚ THẬT LÂU?

Bạn quên chìa khóa nhà, bạn không thể nhớ rõ vị trí mà mình đã gởi xe trong siêu thị, bạn thường xuyên quên những gì thầy cô giáo giảng trên lớp. Mình tin chắc rằng đây là hiện tượng mà có rất rất nhiều người mắc phải. Không chỉ trong học tập, công việc mà cả trong cuộc sống thường ngày. Và khi muốn hỏi về nguyên nhân và cách giải quyết của hiện tượng này thì bạn và mọi người sẽ nhanh chóng cho rằng đó là do bạn “kém thông minh” hoặc là bạn có một “trí nhớ quá tồi”. Nhưng liệu đây có phải là một quan niệm đúng hay “trí nhớ tốt” có thực sự chỉ dành cho những “thiên tài bẩm sinh” hay không? Để trả lời cho câu hỏi này thì mình xin giới thiệu một chút về cách mà não bộ chúng ta lưu trữ thông tin. Khi đứng trước một lượng kiến thức mới thì không thể nào não bộ có thể ghi nhớ được ngay. Mà nó phải chuyển lượng kiến thực này vào một trung tâp xử lý thông tin – được gọi là bộ nhớ ngắn hạn. Bộ nhớ này giống như một cái máy sàn lọc giúp chúng ta lựa chọn những kiến thức cần ghi nhớ. Bởi vì nếu như toàn bộ lượng kiến thức từ môi trường bên ngoài đều được não bộ hấp thụ thì các bạn sẽ nhanh chóng trở thành quá tải, không thể tập trung và làm bất kỳ việc gì. 

Theo tiến sĩ George Miller của đại học Harvard thì bộ nhớ ngắn hạn của chúng ta chỉ chứa được từ 7 đến 9 ký tự cùng một lúc. Và những ký tự này thì thường được lưu trữ trong khoảng thời gian rất ngắn. Bên cạnh đó thì đây cũng chính là một trong những điểm yếu, hạn chế sinh học lớn nhất của tất cả mọi người. Vậy, nên đừng có kết luận mình là người kém thông minh hay có trí nhớ quá tồi. Và khi nói đến đây, chắc chắn sẽ có rất nhiều người thắc mắc là : “Tại sao trên thế giới vẫn có nhiều người nhớ được hàng nghìn ký tự cùng một lúc. Và họ liệu có phải là những thiên tài bẩm sinh mà mọi người vẫn hay nhắc đến hay không?”

Để trả lời cho câu hỏi này thì mình xin được tiếp tục hành trì ghi nhớ mà mình đã đề cập ở trên. Đó là thông tin sau khi được xử lý ở bộ nhớ  ngắn hạn thì não bộ sẽ chuyển tiếp những kiến thức cần được ghi nhớ đến bộ nhớ dài hạn và phục vụ cho những lần tiếp theo. Các nhà khoa học thì chia trí nhớ ở giai đoạn này thành hai loại, đó là “trí nhớ thông tin” và “trí nhớ sự kiện”. Cụ thể là trí nhớ sự kiện là khả năng ghi nhớ tất cả những gì đã xảy ra trong cuộc sống thường ngày của các bạn. Ví dụ như là buổi tiệc sinh nhật lần thứ 20 hay là ngày đầu tiên bước chân vào trường đại học. Loại trí nhớ này thì thường được định vị rõ ràng trong bộ nhớ bởi vị chúng thường gắn liền với một thời gian và địa điểm cụ thể. Trí nhớ thông tin thì ngược lại, nó là những mẫu kiến thức rời rạc, không được định vị bởi bất kỳ một yếu tố nào, nên thường trôi nổi và rất khó để cho các bạn gợi nhớ khi cần thiết. Đây chính là điểm khác biệt giữa chúng ta và những người được cho là thiên tài ghi nhớ. Bởi vì những người này biết sử dụng những kỹ năng, những thủ thuật để có thể biết một trí nhớ thông thường thành một trí nhớ sự kiện. Hay nói cách khác là họ có thể chuyển một dãy số điện thoại hay những kiến thức khoa học trở thành một hình ảnh sống động, sau đó phân tích chúng trong một thời gian và địa điểm cụ thể để ghi nhớ tốt hơn. Phương pháp này có tên gọi là Memory Palace – Lâu đài trí nhớ. Và để giúp cho các bạn có thể sử dụng Memory Palace một cách hiệu quả và đơn giản nhất có thể thì Stefan Cain tác giả của cuốn sách Becoming Sherlock The Power of Observation & Deduction có đưa ra những bước cụ thể như sau:

  • Đầu tiên hãy chọn cho bạn một lâu đài mà các bạn sẽ sử dụng để lưu trữ thông tin. Đây phải là một nơi đã vô cùng quen thuộc và thường xuyên xuật hiện trong cuộc sống hằng ngày của các bạn. Ví  dụ như là phòng ngủ, phòng bếp hay nhà vệ sinh.
  • Thứ hai, hãy đặt vào đây những đồ vật hay là những mẫu nội thất cho lâu đài này trở nên đặc biệt khi các bạn tưởng tượng đến nó. Ví dụ như là tivi, tủ lạnh hay là bàn học. Nhưng điều quan trọng nhất là không được thay đổi trật tự của chúng, để tráng gây “rối loạn thông tin” trong quá trình tiếp nhận kiến thức.
  • Thứ ba, hãy thử tưởng tượng trong đầu mình một “lịch trình cụ thể”. Ví dụ như là đi từ phòng ngủ đến phòng bếp và cuối cùng là nhà vệ sinh. Để không chỉ có thể đặt thông tin vào một địa điểm cụ thể mà còn đưa chúng đi theo một trình tự thời gian xác định.
  • Bước cuối cùng, cũng là bước quan trong nhất. Đó là, biến những kiến thức khô khan trở thành những hình ảnh sống động, đa màu sắc. Sau đó, đưa chúng vào trong lầu đài trí nhớ. Và các bạn nên tưởng tượng trong đầu mình một câu chuyện dựa trên những kiến thức mà mình đã sắp đặt phía trên.

Ví dụ, bạn muốn ghi nhớ những danh sách đồ vật mình cần mua như là đèn ngủ, đèn pin, dầu ăn và xà phòng. Thay vì cứ đọc đi đọc lại những thứ cần mua ấy. Bạn hãy tưởng tượng như sau: “Bạn đang ngủ bỗng dưng đèn ngủ bị cháy, là một người sợ bóng tối nên bạn vội vàng vào bếp tìm đèn pin nhưng vô tình làm đổ dầu ăn, bạn vội vào nhà vệ sinh để lấy xà phòng rửa tay nhưng lại không có.” Nếu thử tưởng tượng như thế thì những thứ trong danh sách bạn cần mua đang đi theo một lịch trình logic. Và bạn sẽ nhớ chúng theo lịch trình như vậy thay vì nhẩm đi nhẩm lại một cách khô khan.


Trên đây là một ví dụ khá đơn giản chỉ với bốn thông tin cần ghi nhớ, tuy nhiên các bạn có thể áp dụng phương pháp này với số lượng dữ liệu gần như là “không giới hạn”. Và điều quan trong nhất đó là những hình ảnh các bạn tạo ra phải thật sự sống động, gợi tả và nên liên quan đến những yêu tố dễ dàng gây ấn tượng mạnh đối với bạn như là bạo lực , hài hước. Bởi vì nó gây ấn tượng mạnh, nên khi những sự kiện xảy ra sẽ dễ dàng được ghi nhớ sâu trong bộ não. Và thành thật mà nói việc học không ai bắt buộc phải thật nghiêm túc cả. Vậy nên, thay vì gò mình trong một khuôn khổ có sẵn, các bạn nên thỏa sức bay bổng, sáng tạo cũng Memory Palace, để quá trình học không còn nhàm chán và vô vị.

Các gia sư môn nghệ thuật: gia sư dạy guitar, gia sư dạy organ, gia sư dạy piano